Sau khi trở về thành phố (chiều ngày 28/02/2012), tôi đánh giá chuyến đi Đà Lạt bằng xe Phương Trang thành công tốt đẹp và tự nghĩ cần phải gửi một lời cảm ơn đến toàn thể anh em trên forum đã cung cấp thông tin và cho lời khuyên quý báu để tôi có thể sắp xếp và thực hiện chuyến đi đến thành phố của hoa và tình yêu. Nhân đây, xin ghi lại vài dòng về những thông tin cần chỉnh sửa của kế hoạch, những điểm tâm đắc của cá nhân để mọi người tham khảo.
I. ĐÍNH CHÍNH THÔNG TIN KẾ HOẠCH
Trước hết, tôi xin đảm bảo kế hoạch nêu trên là khả thi. Cảm giác đầu tiên khi nhìn vào bản tham khảo này là nội dung khá dày đặc dễ khiến nảy sinh suy nghĩ không thể đi được hết tất cả những điểm được nêu. Tuy vậy, sau khi thực hiện xong tôi cảm thấy đây là kế hoạch khá hợp lý về cung đường và không tốn quá nhiều sức lực; nói cách khác, chúng ta vẫn có thể ăn ngủ ngon vào cuối mỗi ngày và hoàn toàn không mệt lả khi về đến Sài Gòn (minh chứng là tôi vẫn có thể hoàn thành bài viết này). Xin nói rõ là đang đề cập đến phần kế hoạch ngày, còn phần kế hoạch ăn 05 bữa gồm sáng trưa chiều tối và khuya nhằm tập trung càng nhiều thông tin tham khảo càng tốt nên theo thực tế thì không thể ăn hết chừng ấy món, chỉ có thể chọn lựa để tránh lặp lại thực đơn và phù hợp sở thích từng người thôi.
Trước hết, tôi xin đảm bảo kế hoạch nêu trên là khả thi. Cảm giác đầu tiên khi nhìn vào bản tham khảo này là nội dung khá dày đặc dễ khiến nảy sinh suy nghĩ không thể đi được hết tất cả những điểm được nêu. Tuy vậy, sau khi thực hiện xong tôi cảm thấy đây là kế hoạch khá hợp lý về cung đường và không tốn quá nhiều sức lực; nói cách khác, chúng ta vẫn có thể ăn ngủ ngon vào cuối mỗi ngày và hoàn toàn không mệt lả khi về đến Sài Gòn (minh chứng là tôi vẫn có thể hoàn thành bài viết này). Xin nói rõ là đang đề cập đến phần kế hoạch ngày, còn phần kế hoạch ăn 05 bữa gồm sáng trưa chiều tối và khuya nhằm tập trung càng nhiều thông tin tham khảo càng tốt nên theo thực tế thì không thể ăn hết chừng ấy món, chỉ có thể chọn lựa để tránh lặp lại thực đơn và phù hợp sở thích từng người thôi.
Thứ đến, có vài điểm đã thay đổi địa chỉ mà tôi cập nhật được như sau:
_Bánh bèo số 4 dốc La Sơn Phu Tử cắt Hai Bà Trưng đã dời về đường Phan Đình Phùng số 222/? (vì căn nhà này không có số, nằm giữa 222/4 và 222/6) nên không biết xác định thế nào nhưng rất dễ nhận biết vì khá đông khách, khi tôi đến nơi trong trời mưa lâm râm mà vẫn khó xếp được chỗ để xe.
_Bánh căn đường Phan Đình Phùng dời về số 42F đường Trần Phú
_Phần Ăn sáng cơn tấm Bắc Hương (gần café Tùng) là không chính xác, thật ra quán này là Mai Hương- vốn khá nổi tiếng ở khu Hòa Bình. Ở Đà Lạt, ít nhất có đến hai quán Mai Hương nhưng quán ở khu Hòa Bình được nhiều người biết đến hơn vì địa thế thuận lợi.
_Bánh bèo số 4 dốc La Sơn Phu Tử cắt Hai Bà Trưng đã dời về đường Phan Đình Phùng số 222/? (vì căn nhà này không có số, nằm giữa 222/4 và 222/6) nên không biết xác định thế nào nhưng rất dễ nhận biết vì khá đông khách, khi tôi đến nơi trong trời mưa lâm râm mà vẫn khó xếp được chỗ để xe.
_Bánh căn đường Phan Đình Phùng dời về số 42F đường Trần Phú
_Phần Ăn sáng cơn tấm Bắc Hương (gần café Tùng) là không chính xác, thật ra quán này là Mai Hương- vốn khá nổi tiếng ở khu Hòa Bình. Ở Đà Lạt, ít nhất có đến hai quán Mai Hương nhưng quán ở khu Hòa Bình được nhiều người biết đến hơn vì địa thế thuận lợi.
2.2. VÀ VÀI VIỆC BẤT XỨNG Ý
Bên cạnh những ấn tượng đẹp, lần này vài điểm đến làm bản thân tôi không mấy có thiện cảm gồm nhà hàng Long Hoa và tiệm cơm tàu Như Ý.
Bên cạnh những ấn tượng đẹp, lần này vài điểm đến làm bản thân tôi không mấy có thiện cảm gồm nhà hàng Long Hoa và tiệm cơm tàu Như Ý.
Thứ nhất, nhà hàng Long Hoa (số 06 đường 3 tháng 2) là nơi tôi quyết định đến dùng cơm trưa vì tính phổ biến của thương hiệu cũng như loại rượu đặc biệt không có bán ngoài thị trường ở đây. Tuy nhiên khi đến nơi thì tôi vô cùng khó chịu và phải bỏ đi vì cách phục vụ rất hiếm thấy. Buổi trưa nhà hàng không mấy đông khách nhưng bốn chiếc xe đã chiếm hết phía trước, tôi buộc phải loay hoay chờ nhân viên của quán ra giúp xếp xe nhưng chờ mãi vẫn không thấy ai bước ra từ sau tấm cửa kính, nhìn vào thì thấy nhân viên đang bận sửa hoa nên bỏ quên khách ngoài cửa. Bất đắc dĩ buộc phải đẩy cửa vào ra hiệu nhờ anh phục vụ bước ra ngoài thì tôi được yêu cầu dắt xe qua bên kia đường để cập hông khu vực công cộng gắn bảng chỉ dẫn Đường đi bộ, đang phân vân thì anh này bỏ vào trong. Tôi lại loay hoay thì một nhân viên khác bước ra, vốn hy vọng tôi liền chuyển sang thất vọng vì anh này ra chỉ để… nhìn rồi bước vô. Thiết nghĩ một nhà hàng có danh tiếng, được nhiều lời khen trên cộng đồng net lẫn xuất hiện trên bảng đồ du lịch, doanh nghiệp này cần chú ý về cách tiếp đón khách hàng như một yêu cầu tối thiểu để duy trì uy tín và tín nhiệm mà khách hàng đã ưu ái dành cho. Dù cho chất lượng món ăn của nhà hàng có cao đến đâu nhưng khâu phục bị bên ngoài kiểu đuổi khách thế này thì quả thật khó lòng cho tôi có thể bước vào nhà hàng Long Hoa thêm lần nào nữa (thật ra thì tôi chỉ mới mở cửa kính chứ chưa bước vào!). Hình ảnh Đà Lạt, một thương hiệu nổi tiếng bị ảnh hưởng vì một hành động nhỏ, có lẽ tôi hơi khắt khe nhưng lẽ đương nhiên, hình ảnh hay thương hiệu đều phải được xây dựng lên từ nền móng những điều rất nhỏ như vậy!
Điểm thứ hai mà tôi sẽ không đến nữa là tiệm cơm tàu Như Ý, nằm gần rạp Giải Phóng, số 143 B Phan Đình Phùng. Sau khi vất vả tìm được quán trong con hẻm nhỏ, tôi bị nhân viên tấn công bằng chiến lược dồn ép khi cô liên tục đẩy tôi chọn đủ các món canh, xào, mặn, ngọt, nước uống… rồi bỏ đi mất không thấy đoái hoài gì. Nghĩ rằng có sự gần trùng nên chúng tôi yêu cầu nhân viên xóa bớt một món thì cô này trả lời: Em sẽ xem, nếu nhà bếp chưa làm thì được còn rồi thì thôi. Một câu trả lời hợp lý, sẽ hợp lý hơn khi cô bước ngay vào nhà bếp để truyền đạt, nhưng đằng này cô lại bước ra ngoài chờ một bàn khác gọi món. Từ lúc này tôi bắt đầu khó chịu và biết chắc rằng mình vừa làm một chuyện ngớ ngẩn khi gọi món rồi muốn rút lại ở kiểu tiệm cơm thế này! Chờ hồi lâu đĩa rau trộn được dọn ra, do quá đói chúng tôi đành ăn rau không đến gần hết thì món xào được dọn ra, gần hết món thứ hai thì cơm và canh xuất hiện, đến khi ăn no thì món mặn được dọn ra trong khi quán không phải là đông khách lắm; một thố cơm không được tính 20.000, giá các món còn lại làm Như Ý tương đương một nhà hàng khang trang tại thành phố Hồ Chí Minh nếu không tính đến mặt bằng nhỏ hẹp trong hẻm như một quán cơm bụi của mình. Quá mệt mỏi để phản ứng! Món ăn bình thường, chất lượng phục vụ quá thấp khiến tôi ngạc nhiên là vì sao tiệm này được sự đề xuất khi tôi tìm kiếm thông tin quán ăn ở Đà Lạt.
![]() |
| một góc hồ Xuân Hương thơ mộng |
2.3. SUY NGHĨ
Bên cạnh những điều được mất, có những điều làm tôi cứ băn khoăn, giá như… Vẫn biết là khó có thể thay đổi gì nhiều nhưng con đường hoàn thiện luôn phải bắt đầu bằng bước đầu tiên thế nên tôi vẫn muốn nêu lên những điều còn đọng lại trong tôi.
Bên cạnh những điều được mất, có những điều làm tôi cứ băn khoăn, giá như… Vẫn biết là khó có thể thay đổi gì nhiều nhưng con đường hoàn thiện luôn phải bắt đầu bằng bước đầu tiên thế nên tôi vẫn muốn nêu lên những điều còn đọng lại trong tôi.
Thứ nhất, Quán gà Tuyết Hoa, đầu đường vào Thung Lũng Vàng. Với vị trí khá sâu từ thành phố nhưng lại là duy nhất trên con đường dài dẫn vào khu du lịch Thung Lũng vàng nên quán ăn này dĩ nhiên được lựa chọn dù không có trong danh sách đã chuẩn bị. Ngồi trên mặt bằng tựa nhà sàn cao nhìn ra rừng thông và vườn cây, hưởng cái lành lại của Đà Lạt bên bếp lửa nướng gà không khỏi khiến chúng tôi hài lòng khi đến đây. Tuy vậy, phong cách phục vụ của quán không mấy chuyên nghiệp nên vì đến cuối cùng, khi những đoàn khách xung quanh ra về, chúng tôi phải ngồi dùng bữa trưa giữa một bãi rác (dù nhân viên đã dọn dẹp qua!?). Nhà vệ sinh của quán tốt hơn là không vào và cũng khó lắm tôi mới dám nhắc đến vì ấn tượng còn đọng lại, giá thức ăn được tính cao đến mức không hợp lý.,. Giữa những điều được mất thì Tuyết Hoa là quán ta nên thử một lần rồi không bao giờ đến nữa!
Thứ hai, điều làm tôi tiếc nhất là tuyến xe lửa Đà Lạt- trại Mát của ga xe lửa Đà Lạt. Vốn bị bỏ hoang nay được khôi phục lại phục vụ, công trình kiến trúc cổ này với tuyến đường sắt 7km lên Trại Mát là điểm mà tôi chờ đợi nhất khi đến Đà Lạt. Tham khảo trước và chọn chuyến tàu xuất phát lúc 7h45, những mong được thưởng thức cái lạnh của gió rừng và làn khói của đầu máy xe lửa cổ quyện trong sương sớm, tôi thoáng hụt hẫng vì sau khi vội vàng đến ga đúng giờ thì được biết là phải đủ 15 khách xe mới chạy, lịch tàu chia làm 05 chuyến với thời gian ổn định có lẽ hơi vô ích! Tuy nhiên cũng phải chấp nhận điều này vì tính kinh tế trong hoạt động kinh doanh. Một hành khách lớn tuổi đi cùng cho biết bác đã đến đây rồi phải quay về, hôm nay phải gọi điện trước và được biết 08h có đoàn khách du lịch nên có thể ghép đoàn để cùng thưởng thức chuyến xe lửa này. Niềm hy vọng lại được nhen nhóm thế là chúng tôi đến ô cửa kính Đà Lạt- trại Mát mua vé thì không có người ngồi, hỏi một nữ nhân viên mặc đồng phục ngồi ở ô tàu Thống Nhất bắc nam kế bên thì mới biết chưa có người, phải 08 giờ mới bắt đầu bán vé tour đó. Thế là tiếp tục chuỗi dài chờ đợi của những hành khách đi lẻ, đến hơn 08h thì đoàn khách du lịch nọ cũng đến, biết chắc là xe lửa có thể chạy nên chúng tôi đến mua vé thì bị từ chối (vì đoàn khách kia còn bận chụp hình lưu niệm bên ngoài). Mãi sau khi hướng dẫn viên của tour kia mua vé xong thì một nhân viên khác mới gọi chúng tôi đến mua vé chỗ ô cửa bắc nam, hành khách lớn tuổi phàn nàn vì từ sáng đến giờ nhiều lần yêu cầu “được mua vé” nhưng đều bị nhân viên trực ấy từ chối. Nghĩ rằng có thể bắt đầu thưởng thức không khí Đà Lạt khi đoàn tàu chuyển bánh thì chúng tôi đi từ thất vọng này đến thất vọng khác, tàu chạy chậm hơn cả xe đạp, thỉnh thoảng phải dừng lại vì đường ray chưa phát quang xong, hai bên nhiều đoạn chạy dọc theo cống rãnh xả nước của các hộ dân, các bãi rác cạnh vườn hoa… bốc lên mùi khó chịu, quang cảnh nhiều lần đập vào mắt hành khách là những hàng hiên sát bên treo móc đủ loại “đồ đạc trong ngoài”,… Tuy vậy, trên đường từ Trại Mát về xe chạy khá êm, vài cậu bé hai bên đường vẫy chào tàu lửa làm tôi thoáng tưởng mình gặp người thân; nhìn một Đà Lạt khác từ rìa phía Đông với đầy đủ những lấm lem, bụi bặm mới thấy được ta đã, đang và sẽ còn phải cố gắng làm Đà Lạt đẹp hơn lên từng ngày.
Thứ ba, các khu du lịch kiểu công viên, vườn hoa, hồ nước của Đà Lạt như một nguồn thơ đang đi đến hồi cạn kiệt. Được phú cho vẻ đẹp thiên nhiên thơ mộng bậc nhất đất nước, Đà lạt hút hồn người bằng những khóm hoa rực rỡ, hồ nước mênh mông, bằng những con đường quanh co cùng những cây cầu chạy xuyên qua suối,… ấy là nét duyên mà không phải đâu cũng có. Thế nhưng hàng loạt khu du lịch ngoài trời mọc lên trên khắp thành phố với cùng một mô hình “vườn hoa- ngắm cảnh, hồ nước- đạp vịt” không khỏi khiến du khách nhàm chán. Vấn đề là giữa thiên nhiên phải tìm ra được điểm nhấn riêng; nét thu hút của cảnh vật không phải ở bản thân chúng mà phải là hồn người mà du khách tìm thấy trong cảnh, là sự gặp gỡ của những tâm hồn. Bởi thế, đi vườn hoa thành phố thì chẳng ai đi vườn hoa Minh Tâm; đi thác Vàng thì không cần đi Thung lũng vàng, thung lũng tình yêu, hồ Than thở; đi hồ Tuyền Lâm thì không cần đi những hồ những thác khác,…
III. TÓM LẠI
Những điều viết trên đây xuất phát từ một người tha thiết yêu Đà Lạt và những mong cho Đà Lạt ngày càng đẹp hơn. Hy vọng những dòng này có thể phần nào như lời cảm ơn vì thông tin tôi nhận được và là một kinh nghiệm hữu ích cho những ai sắp đến Đà Lạt. Chúc mọi người sẽ có chuyến đi trọn vẹn!
Những điều viết trên đây xuất phát từ một người tha thiết yêu Đà Lạt và những mong cho Đà Lạt ngày càng đẹp hơn. Hy vọng những dòng này có thể phần nào như lời cảm ơn vì thông tin tôi nhận được và là một kinh nghiệm hữu ích cho những ai sắp đến Đà Lạt. Chúc mọi người sẽ có chuyến đi trọn vẹn!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét