Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

Những chia sẻ tâm đắc khi du lịch Đà Lạt


Đà Lạt gợi lên trong tôi cảm giác thật tốt đẹp không chỉ là cảnh vật, nơi chốn mà đặc biệt là những con người với tấm lòng hiếu khách, câu này nghe hơi sáo ngữ nhưng có trải qua mới biết được nên chắc rằng sẽ có nhiều người đồng cảm với tôi. Lần đi này đọng lại trong tôi ấn tượng tốt đẹp nhất là bốn đối tượng sau:

Thứ nhất là lẩu dê Phúc Nguyên. Vô tình đọc được một dòng tả về địa chỉ này trước đây 2 năm, tôi đã tìm đến và rất thỏa mãn về nhà hàng để rồi hai năm sau tôi vẫn quyết định trở lại Phúc Nguyên bất chấp nhiều địa chỉ khác khá nổi tiếng. Nằm trên cung đường Trần Hưng Đạo hướng ra Trại Mát phía Bắc thành phố Đà Lạt, đây là điểm đến lý tưởng sau một quãng đường say với cái lạnh như cắt của chiều tối phố núi, với cái thâm u của những biệt thự trong bóng hoàng hôn, với ánh đèn xa xa của nhà ai nơi cuối dốc. Lần này tôi đến sớm hơn nên nhà hàng vẫn chưa đông người, một thoáng e sợ thực tế không đẹp như kỷ niệm nhưng khi món lẩu dọn lên, đập vào hai quả trứng gà (kiểu ăn lẩu dê đặc biệt mà chỉ lên đến Đà Lạt, đến Phúc Nguyên mới có) thì tôi như tìm thấy một hoài niệm đẹp; lúc bấy giờ ăn uống không còn là nhu cầu sinh lý mà là nhu cầu tinh thần và có phần thẩm mỹ.

bung binh da lat

Thứ hai, một nơi mà sau nhiều năm đi Đà Lạt, đến giờ tôi mới biết là Phân Viện Sinh học Đà Lạt (Tây Nguyên). Nằm trên đường đi Langbian (tay trái), địa điểm này dễ bị bỏ qua vì tên gọi và những tưởng tượng về nội dung mà du khách thường gắn với tính hàn lâm, khoa học của nó. Đến đây khi trời lâm râm mưa, sau khi qua cổng với giá vé rẻ nhất trong tất cả các điểm du lịch ở Đà Lạt chúng tôi được chào đón bởi cô chủ hàng cây cảnh phía sau viện và được hướng dẫn lên phía cửa chính hướng Nam, hàng thông mờ trong mưa chiều mở ra một cảnh khá tịch lặng. Bước qua dãy hành lang tôi thoáng thất vọng vì nơi đây không phải điểm du lịch mà là một cơ quan khoa học với cái trầm tịch và lặng lẽ vốn có. Nhưng khi lên đến lầu, nơi trưng bày các mẫu vật được sắp xếp một cách khoa học và khá đẹp mắt tôi mới hiểu được du lịch không chỉ là thỏa mãn mà còn là học tập, và học tập ở phân viện Sinh học Đà Lạt không phải là không có thỏa mãn… Đằng sau từng mẩu xương, từng minh họa là những nỗ lực miệt mài nghiên cứu và cống hiến của các nhà khoa học đang lặng lẽ làm việc nơi đây, đến phân viện là một cách trân trọng và ghi nhận những con người đáng quý vẫn đóng góp cho sự phát triển của xã hội, của một Đà Lạt nhộn nhịp 12km ở phía Nam và Langbian thu hút du lịch 3km phía Bắc; ở giữa, khuất vào những tán cây, vào con đường nhỏ là nơi ta rất cần đến nhưng chẳng mấy người biết. Sau khi tham quan xong, ghé xuống khu lưu niệm chúng tôi bất ngờ vì giá cả khá hợp lý, nên thay vì ghé chợ mua đồ len và bánh mức thì chúng tôi tập trung ở đây, chọn những món hàng mang nhãn Phân viện sinh học mà khó có thể tìm được bên ngoài. Do mải miết với những món hàng đặc biệt và chạy trốn cơn mưa cao nguyên lạnh căm, tôi bỏ quên mất gói đồ len ở hàng bánh và hôm sau khi quay trở lại hú họa (vì nếu có mất thì cũng chịu!) thì vẫn nhận lại được cùng lời chào mừng niềm nở của cô chủ. Ra cổng, cái vẫy chào cùng nụ cười thân thiện của anh bảo vệ (người đã vui vẻ cho chúng tôi vào mà không cần mua vé khi tôi bảo hôm qua bỏ quên đồ) đã làm cho tôi thấy thật ấm lòng và cảm nhận rõ lòng hiếu khách của con người xứ núi và thật gần gũi, lý thú khi nghĩ về cách kinh doanh du lịch một cơ quan khoa học.

ho xuan huong

Thứ ba là khách sạn Vũ Nhi- 12C Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Khách sạn này là lựa chọn cuối cùng sau khi tôi đã tham khảo nhiều địa chỉ khác. Ngoài khoảng cách khá thuận tiện (đi bộ 500m là đến trung tâm khu Hòa Bình, 200m là đến chợ) thì lòng hiếu khách của vợ chồng chủ khách sạn này làm tôi cảm thấy rất hài lòng. Khác với các khách sạn khác yêu cầu tiền đặt cọc (một khoảng tiền nhỏ gửi bằng đường chuyển khoản trước khi đến nơi để đặt chỗ, rất phiền vì chúng ta phải mất công ra ngân hàng) chị chủ yêu cầu tôi gọi điện xác nhận trước khi đi (vì tôi đặt phòng trước 1 tháng). Cả khi gọi điện xác nhận lần khi đến nơi tôi đều được tiếp đón niềm nở, chào hỏi bằng đúng tên như người thân trong gia đình; phòng được dọn mỗi ngày; hỏi thăm mỗi buổi chiều sau khi chúng tôi đi chơi về và chúc sức khỏe khi lên xe về thành phố… Chọn được một nơi ở như vậy tôi rất yên tâm khi giữa thành phố lành lạnh mình lại có được một chốn về ấm áp mỗi ngày.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét